Kangaroo đến Việt Nam trước hết là một chương trình sân khấu thử nghiệm do các diễn viên trẻ tại TP.HCM thể hiện.
Tất cả những yếu tố trên hội tụ trong vở Kangaroo đến Việt Nam, theo như lời giới thiệu về vở kịch: "...tạo nên một sân khấu hình thể với các hình thức nghệ thuật thị giác, thính giác, sắp đặt, kỹ xảo âm thanh và ánh sáng để tạo thành một sân khấu tổng thể kết hợp nhiều ngôn ngữ nghệ thuật nhằm mở rộng khả năng diễn tả của sân khấu". Tuy nhiên, những cảm xúc do vở kịch mang đến lại trở nên khó hấp thu đến độ khó diễn tả bằng lời.
Vở kịch được xây dựng không lời thoại nhưng gọi là kịch câm không được vì biểu diễn hình thể của diễn viên chưa đủ thỏa mãn cảm xúc. Khi nội dung cần sự hỗ trợ của những gương mặt cảm xúc thì diễn viên lại diễn tả bằng sự căng cứng. Còn nếu có "kịch" như những đoạn về gia đình, lớp học lại rơi vào mô tả nội dung chung chung.
Diễn viên thấy mặt hiếm lời thoại, 12 con giáp không có lời và chú chuột túi Kangaroo cũng chẳng nói lời nào. Ngoài tiếng trống bập bùng, tiếng gõ lách cách, lọc cọc của nhiều cây dùi, hiếm hoi mới có những âm thanh ồn ào của cuộc sống. Phụ hoạ cho nội dung vở diễn là hai màn hình. Một bên về đất nước Úc thiên nhiên, một bên VN đang cuồn cuộn sức sống và đổi mới. Trước những bức xúc, vấn nạn chưa giải quyết của VN được nối tiếp nhau một cách rời rạc. Từ vấn nạn tắc nghẽn giao thông, giáo dục trong gia đình, nhiễm cúm gia cầm, thuốc lắc... chưa thể giải quyết được, chú Kangaroo không thèm nói một lời mà vẫn xoa dịu hoặc hoá giải êm đẹp bằng tình thương và sự nhân ái.
Hình ảnh gây nên sự khâm phục đối với anh bạn Kangaroo có thể là sức mạnh VN trong quá khứ oai hùng và đã xây nên chiếc cầu Mỹ Thuận. Trong khi đó, một đất nước phát triển như quê hương của Kangaroo, lẽ nào chẳng có cây cầu hiện đại (?)
Tất cả những yếu tố trên hội tụ trong vở Kangaroo đến Việt Nam, theo như lời giới thiệu về vở kịch: "...tạo nên một sân khấu hình thể với các hình thức nghệ thuật thị giác, thính giác, sắp đặt, kỹ xảo âm thanh và ánh sáng để tạo thành một sân khấu tổng thể kết hợp nhiều ngôn ngữ nghệ thuật nhằm mở rộng khả năng diễn tả của sân khấu". Tuy nhiên, những cảm xúc do vở kịch mang đến lại trở nên khó hấp thu đến độ khó diễn tả bằng lời.
Vở kịch được xây dựng không lời thoại nhưng gọi là kịch câm không được vì biểu diễn hình thể của diễn viên chưa đủ thỏa mãn cảm xúc. Khi nội dung cần sự hỗ trợ của những gương mặt cảm xúc thì diễn viên lại diễn tả bằng sự căng cứng. Còn nếu có "kịch" như những đoạn về gia đình, lớp học lại rơi vào mô tả nội dung chung chung.
Diễn viên thấy mặt hiếm lời thoại, 12 con giáp không có lời và chú chuột túi Kangaroo cũng chẳng nói lời nào. Ngoài tiếng trống bập bùng, tiếng gõ lách cách, lọc cọc của nhiều cây dùi, hiếm hoi mới có những âm thanh ồn ào của cuộc sống. Phụ hoạ cho nội dung vở diễn là hai màn hình. Một bên về đất nước Úc thiên nhiên, một bên VN đang cuồn cuộn sức sống và đổi mới. Trước những bức xúc, vấn nạn chưa giải quyết của VN được nối tiếp nhau một cách rời rạc. Từ vấn nạn tắc nghẽn giao thông, giáo dục trong gia đình, nhiễm cúm gia cầm, thuốc lắc... chưa thể giải quyết được, chú Kangaroo không thèm nói một lời mà vẫn xoa dịu hoặc hoá giải êm đẹp bằng tình thương và sự nhân ái.
Hình ảnh gây nên sự khâm phục đối với anh bạn Kangaroo có thể là sức mạnh VN trong quá khứ oai hùng và đã xây nên chiếc cầu Mỹ Thuận. Trong khi đó, một đất nước phát triển như quê hương của Kangaroo, lẽ nào chẳng có cây cầu hiện đại (?)
Thanh Chung

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét